Phân tích Mùa xuân nhỏ nhỏ – Thanh Hải

Lắng tai nghe…
Khúc nhạc ngày xuân đang được mời mọc gọi
Dõi đôi mắt nhìn…
Sắc xuân lung linh tràn tràn ngập khu đất trời.

Vâng! Xuân về thức tỉnh ngàn cây trồng nội đâm chồi nảy lộc. Xuân cho tới còn thức tỉnh mối cung cấp xúc cảm vô vàn của đua nhân. Lắng lòng lại, tao nghe nơi đây sắc xuân, tình xuân đang được hòa quấn vô vũ điệu kí thác mùa, đang được rộn rực vô linh hồn Thanh Hải nhằm “Mùa xuân nho nhỏ” thành lập và hoạt động. Bài thơ với điều giản dị, tứ thơ thâm thúy lắng tuy nhiên ôm hoàn hảo linh hồn hồn hậu, mộc mạc, thiết thả yêu thương cuộc sống đời thường trong phòng thơ.

Bạn đang xem: Phân tích Mùa xuân nhỏ nhỏ – Thanh Hải

Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được Thanh Hải viết lách vô mon 11 năm 1980, tức thì bên trên chóng dịch và chỉ không nhiều lâu sau mon 12 năm 1980, thi sĩ mãi mãi rời khỏi cút. Tại thân thuộc ngày đông giá chỉ rét của xứ Huế, đương đầu với biên cương thân thuộc sự sinh sống và chết choc tuy nhiên ko thực hiện ngược tim thi sĩ nguội giá tiền. trái lại, linh hồn đua nhân càng nảy nở, bừng mức độ sinh sống nhằm cảm biến thâm thúy về một ngày xuân nồng rét mướt tình người, khiến cho ngòi cây viết nở hoa nhằm một “Mùa xuân nho nhỏ” ấm cúng tâm tình của đua nhân trước vạn vật thiên nhiên, thế giới, cuộc sống đời thường.
Mùa xuân là mùa khởi điểm cho tới 1 năm mới mẻ, là mùa muôn hoa đua nở đem lại hương thơm sắc, vị ngọt của mức độ sinh sống, tình thương yêu, niềm hạnh phúc. Trước vẻ đẹp mắt diệu kỳ của ngày xuân, những đua nhân đều cảm biến vì chưng con cái đôi mắt trìu mến, thương yêu. Mùa xuân sinh ra với vô vàn sắc màu sắc rực rỡ:
“Cỏ xanh rờn như sương bến xuân tươi
Lại với mưa xuân nước vỗ trời.”
(Nguyễn Trãi)

Vũ điệu của ngày xuân tiếp tục xối vô linh hồn Thanh Hải niềm xúc cảm tăng trào. Thật giản dị, lặng lẽ nhưng mà ngày xuân vẫn hiện tại về tràn trề mức độ sinh sống trào dâng:
“Mọc thân thuộc dòng sản phẩm sông xanh
Một nhành hoa tím biếc.”

Giản dị nhưng mà váy rét mướt xiết bao! Thanh Hải tiếp tục khéo lựa chọn cho chính bản thân một tranh ảnh xuân với gam sắc ấm cúng, nhưng mà dịu dàng êm ả, lịch sự. Một greed color của dòng sản phẩm Hương Giang mênh mông, êm ắng đềm, một màu sắc tím biếc của nhành hoa nhỏ bé xíu. Sự bố trí rất là phẳng phiu hợp lý của tranh ảnh thơ, cái vĩ đại rộng lớn mênh mông ko lấn lướt cái nhỏ nhoi, bé xíu phỏng. Màu xanh rờn của dòng sản phẩm sông thực hiện nền cho tới sắc tím của hoa càng nổi trội. Chỉ vài ba đường nét phác hoạ thảo, Thanh Hải tiếp tục vẽ nên tranh ảnh xuân mộng mơ hợp lý. bằng phẳng giải pháp hòn đảo ngữ “mọc thân thuộc dòng sản phẩm sông xanh”, người sáng tác tiếp tục tô đậm hình hình họa một nhành hoa tím bé xíu nhỏ nhưng mà tràn trề mức độ sinh sống mạnh mẽ, vượt qua sự sinh sống vô ĐK với phần nghiêm khắc nhằm hòa nằm trong vạn vật thân thuộc ngoài hành tinh mênh mông vô vàn. Hình hình họa thơ thiệt nhẹ dịu, thanh bay, màu sắc hoa tím biếc nhè nhẹ nhõm xuôi dòng sản phẩm Hương Giang xanh rờn thẳm thiệt mộng mơ thắm thiết, hấp dẫn cho tới kỳ lạ thường! Một màu sắc tím thủy cộng đồng đặc thù của thế giới xứ Huế ảo tưởng, trầm tư, cổ kính.

Trong không khí yên bình của ngày xuân bị khuấy động vì chưng tiếng động vang dội ăm ắp trìu mến hóa học chứa chấp thú vui rộn rã:
“Ơi! Con chim chiền chiện
Hót chi nhưng mà vang trời.”

Mùa xuân không chỉ có với sắc màu sắc hợp lý nhưng mà tranh ảnh xuân ấy đột nhiên sống động hẳn lên với giờ đồng hồ chim hót vang trời tiếp nhận ngày mới mẻ. Không gian trá vui vẻ ấy thực hiện xao động cho tới linh hồn mẫn cảm của đua nhân. Thanh Hải đang được lắng tai nghe giờ đồng hồ chim chiền chiện cao vút vô ko trung. Tác fake bịa kể từ “Ơi” vô câu thơ như 1 điều thốt lên kinh ngạc yêu thích, như 1 nốt nhạc vang dội vô bạn dạng ngôi trường ca ngày xuân vô vàn. Tiếng chim hót như xối vô linh hồn thi sĩ một niềm trìu cảm. Tâm hồn thi sĩ đang được tràn ngập thú vui nhằm ngôn kể từ thốt lên “hót chi mà” như 1 điều trách cứ yêu thương ăm ắp thương yêu. Tiếng chim chiền chiện hát vang dội vô trẻo cao vút như nốt thăng rộn ràng của ngày xuân. Tiếng hát ấy cứ kéo dãn, ngân nga rồi rộng phủ hòa quấn vô khung trời xuân kèm cặp không khí bừng sáng sủa, rộn rã. Trong dòng sản phẩm xúc cảm tuôn trào trước ngày xuân, Thanh Hải như cảm biến được khá thở nồng rét mướt của ngày xuân, mùi vị và lắng đọng của ngày xuân, sắc xuân tình xuân chan chứa:
“Từng giọt lung linh rơi
Tôi đem tay tôi hứng.”

Nhà thơ tiếp nhận ngày xuân vì chưng cảm giác của mắt, thính giác và cả xúc giác. Nhà thơ đem tay hứng lấy từng giọt gì đang được lung linh rơi? Giọt sương chăng? Hay giọt nắng? Hay những giọt tiếng động của giờ đồng hồ chim? Mà ê đó là những giọt ngày xuân, giọt niềm hạnh phúc của tình đời như đượm thắm cả khu đất trời, hòa nguyện vô linh hồn đua sĩ. Thanh Hải xòe bàn tay bản thân rời khỏi nhằm cảm biến những mùi vị và lắng đọng của ngày xuân vì chưng thái chừng trân trọng, nâng niu áp vô ngược tim bản thân. Tác fake tiếp tục rõ ràng hóa từng giọt ngày xuân như chan hòa vô lòng khu đất u nhằm muôn hoa phô bày sắc thắm nhằm mức độ sinh sống tăng trào, chú tâm hồn thế giới tràn ngập thú vui.

Trong vũ điệu của ngày xuân, tao không chỉ có thấy được vẻ đẹp mắt hấp dẫn của ngày xuân vạn vật thiên nhiên nhưng mà thế giới phát hiện ngày xuân tươi tắn, sôi sục của thế giới Thanh Hải thể hiện nhị hình hình họa rõ ràng, tiêu biểu vượt trội của giang sơn này đó là người chiến sĩ và người nông dân:
“Mùa xuân người cầm cố súng
Lộc giắt ăm ắp xung quanh lưng
Mùa xuân người rời khỏi đồng
Lộc trải lâu năm nương mạ.”

Hình hình họa lộc non là hình tượng cho tới mức độ sinh sống mới mẻ vượt qua. Lộc của chiến sĩ là cành lá ngụy trang. Những cành lá ngụy trang trở thành lộc đầu mùa được mang tới theo dõi từng bước đi người chiến sĩ. Lộc nhưng mà người chiến sỹ mang tới cho tới tất cả chúng ta là xương huyết nhưng mà những anh ụp xuống, là sức lực lao động bảo đảm ngày xuân thanh thản của dân tộc bản địa, gieo sự sung sướng cho tới từng mái ấm. Người chiến sĩ đặc trưng cho tới những thế giới bảo đảm Tổ quốc và người dân cày là những thế giới tiêu biểu vượt trội vô công việc xây đắp giang sơn. bằng phẳng kiểu dáng sóng song hợp lý, dư âm câu thơ trở thành uyển chuyển, phẳng phiu. Từ bàn tay người dân cày “lộc trải lâu năm nương mạ”. Bàn thờ tay của “người rời khỏi đồng” điểm tô cho tới ngày xuân giang sơn. Đôi bàn tay kì lạ của những người dân họa sỹ ấy tiếp tục vẽ nên những màu xanh của niềm tin tưởng, mong muốn lên giang sơn. Cũng như người cầm cố súng, lộc của những người rời khỏi đồng mang tới cũng xứng đáng trân trọng biết bao. Lộc nhưng mà người dân cày tặng là các giọt mồ hôi, là đĩa cơm gạo, là cơm trắng no áo rét mướt. Người cầm cố súng, người rời khỏi đồng là hình hình họa đặc biệt tiêu biểu vượt trội cho tới những thế giới góp phần, hiến đâng cả thân thuộc bản thân nhằm làm ra ngày xuân Tổ quốc.

Giai điệu rộn ràng của ngày xuân, nhịp sinh sống thế giới hình như quay quồng rộng lớn, xôn xang hơn:
“Tất cả như hối hận hả
Tất cả như xôn xang.”

Tâm hồn thế giới hòa quấn vô vạn vật thiên nhiên, hòa quấn vô nhạc điệu ngày xuân. Điệp kể từ “tất cả” như nhấn mạnh vấn đề nhịp độ cuộc sống đời thường, ngày xuân. Lời thơ thể hiện tại niềm hoan hỉ, lắc động vô linh hồn người sáng tác. Các cặp kể từ láy “hối hả”, “xôn xao” vừa phải sexy nóng bỏng vừa phải khêu hình, nhịp độ khẩn trương, phấn khởi, rộn rịp, tưng bừng khơi khêu thú vui náo động trong tim người.

Âm tận hưởng của ngày xuân tràn tràn ngập vạn vật thiên nhiên, hòa vô linh hồn thế giới những niềm lắc động. Bất giác Thanh Hải động lòng nghĩ về cho tới quê nhà giang sơn, dư âm câu thơ đột nhiên trầm buồn, thâm thúy lắng:
“Đất nước tư ngàn năm
Vất vả và gian trá lao
Đất nước như vì thế sao
Cứ tăng trưởng phía đằng trước.”

Trong nhạc điệu trầm lắng suy tư, câu thơ như đem tao về bên với quá khứ tư ngàn năm lịch sử vẻ vang. Trải lâu năm trong cả chiều lâu năm lịch sử vẻ vang dựng nước, lưu nước lại, Tổ quốc tao tiếp tục trải qua chuyện bao dịch chuyển, thăng trầm. Ngày kể từ buổi đầu dựng nước, dựng nước tiếp tục đứng trước nguy hại xâm lăng của quân thù. Câu chuyện đem sắc tố huyền sử về Thánh Gióng, cậu bé xíu tía tuổi hạc thôn Phù Đổng chứa chấp lời nói trước tiên là lời nói yêu thương nước. Một ngàn năm bầy tớ cho tới phong loài kiến phương Bắc ăm ắp nhức thương, tủi nhục, những hình hình họa của những người dân phụ phái đẹp kiên trung “chỉ mong muốn cưỡi cơn bão mạnh, giẫm luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển cả Đông, lấy lại giang đấm, dựng nền song lập, tháo dỡ ách bầy tớ, chứ không cần Chịu khom sườn lưng thực hiện tì thiếp cho tới người”. Năm 938, với thắng lợi oanh liệt của Ngô Quyền bên trên sông Bạch Đằng tiếp tục banh rời khỏi một kỉ vẹn toàn mới mẻ của song lập tự động mái ấm. Những vần thơ đột nhiên trầm lắng suy tư như khêu ghi nhớ về 1 thời kỳ nhức thương nhưng mà kiêu dũng. Trong thời kỳ ấy tạo ra rời khỏi những người dân con cái cứng cáp kể từ khu đất u ăm ắp hiểm nguy, vất vả tuy nhiên luôn luôn giành chiến thắng:
“Đất nghèo khó nuôi những anh hùng
Chìm vô huyết chảy lại vùng đứng lên.”
(Nguyễn Đình Thi)

Đã qua chuyện bao cuộc dịch chuyển của lịch sử vẻ vang, giang sơn, thế giới VN vẫn quyết tâm kiêu dũng, hiên ngang băng qua những thách thức ăm ắp gay cấn, tàn khốc. Từ “cứ” vang lên như 1 điều khẳng khái hùng hồn, một niềm tin tưởng bạt tử của Thanh Hải về sau này giang sơn đẹp mắt lung linh, lung linh giống như các vì thế sao bên trên khung trời Tổ quốc. Đó là cơ hội đối chiếu thiệt lạ mắt và mới mẻ kỳ lạ, là mức độ liên tưởng vừa phải một cách thực tế vừa phải thắm thiết như khơi khêu trong tim người gọi một hình hình họa đẹp mắt về tình thương yêu quê nhà giang sơn.

Trong xúc cảm về ngày xuân đang được tăng trào thi sĩ đột nhiên mong muốn hóa thân:
“Ta thực hiện con cái chim hót
Ta thực hiện một cành hoa
Ta nhập vô hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến.”

Xem thêm: Soạn SGK tiếng Anh 12 Sách mới - Đáp án và giải thích chi tiết

Cái nhạc điệu nhè nhẹ nhõm, du dương, êm ả, và lắng đọng của những thanh vì chưng tiếp tục, những luyến láy, điệp ngữ “ta làm…, tao làm…, tao nhập” cứ xôn xang, réo rắt mãi trong tim người gọi, hình như tao được bay bướm theo dõi ước mơ của người sáng tác. Các động kể từ “làm”, “nhập” thể hiện tại một sự hóa thân thuộc kì lạ. Cái “ta” lúc này không hề riêng biệt là cái tao của người sáng tác nhưng mà nó sẽ bị hòa nhập, đồng bộ với cái tao của toàn bộ người xem. Các hình hình họa “con chim hót”, “một cành hoa”, “một nốt trầm xao xuyến” đem chân thành và ý nghĩa biểu lộ một lẽ sinh sống, niềm tâm niệm của Thanh Hải so với Tổ quốc, Nhân dân. Nhà phê bình văn học tập Hoài Thanh – Hoài Chân từng nhận xét: “Mỗi bài bác thơ hoặc là một trong cửa nhà banh cho tới tôi cút vô tâm hồn” (Thi nhân Việt Nam). Vâng! Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải tiếp tục xuất hiện cho tới toàn bộ tất cả chúng ta cảm biến một ngược tim từ tốn mộc mạc, hồn hậu, thật tình trong phòng thơ. Không ước mơ cao xa cách, Thanh Hải chỉ nhỏ nhẹ nhõm xin xỏ thực hiện một giờ đồng hồ chim hót canh ty giờ đồng hồ ca vui vẻ vô nhạc điệu rộn ràng của ngày xuân, một cánh hoa nhỏ bé xíu thân thuộc rừng hoa muôn nghìn sắc thắm của dân tộc bản địa. Thanh Hải tiếp tục khéo mượn vẻ đẹp mắt tinh khiết của vạn vật thiên nhiên, cuộc sống nhằm thể hiện tại niềm ước mơ thiết thả được sinh sống hữu ích, đem đến hương thơm sắc, thú vui điểm tô cho tới ngày xuân giang sơn. Khát vọng sinh sống là hoàn hảo đời hiến dưng của Thanh Hải cũng bắt gặp được đường nét đồng bộ vô linh hồn những thi sĩ khác:
“Nếu là con cái chim, cái lá
Thì con cái chim cần hót, cái lá cần xanh
Lẽ này vay mượn nhưng mà không tồn tại trả
Sống là đâu phải nhận riêng biệt bản thân.”
(Tố Hữu)

Nhà thơ cũng đều có ước mơ nguyện sinh sống là cần cho tới, cần hiến đâng. Đó là ý niệm sinh sống đẹp mắt đích đắn. Say vô vũ khúc ngày xuân, khúc nhạc lòng Thanh Hải cứ ngân lên như cây đàn muôn điệu. Đọc gian khổ thơ tao mới mẻ cảm biến được tình thương yêu vạn vật thiên nhiên, cuộc sống đời thường và khát vọng cháy phỏng hiến đâng cho tới đời. Trong bạn dạng hòa ca trầm bổng của ngày xuân, Thanh Hải chỉ mong sao được tạo một và có một “nốt trầm xao xuyến”. Một nốt trầm ấy lặng lẽ, giản dị, nhỏ nhẹ nhõm tuy nhiên lại luôn luôn phải có vô bạn dạng kí thác tận hưởng ngày xuân. Cái tiếng động trầm lắng của nốt trầm vô bạn dạng hòa ca càng thực hiện gia tăng mức độ sexy nóng bỏng vô nhạc điệu gọi mùa “Em ơi! Mùa xuân cho tới rồi đó!”. Cảm hứng ấy càng thêm thắt mạnh mẽ khi tao dìm khẽ những vần thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải. Âm tận hưởng của nốt trầm ấy cứ mãi du dương nhằm lại dư ba và lắng đọng trong tim người sau những nốt thăng cao vút, rộn ràng của cuộc sống. Thật khiêm nhượng thi sĩ nguyện được hóa thân thuộc trở nên “nốt trầm xao xuyến” nhằm nhập vô khúc ca giờ đồng hồ hát của cuộc sống một cơ hội lặng lẽ, lặng lẽ, mong muốn đem tài năng, mức độ lực nho nhỏ của tớ nhằm thêm phần cho việc nghiệp xây đắp chủ quyền, thay đổi của giang sơn.

Tất cả khát vọng như lắng lại vô linh hồn thi sĩ như 1 niềm cảm xúc:
“Một ngày xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dưng cho tới đời.”

Mùa xuân là định nghĩa trừu tượng chỉ thời hạn. Thanh Hải tiếp tục rõ ràng hình hình họa “nho nhỏ” thể hiện tại một linh hồn mộc mạc, lặng lẽ hiến đâng. Lặng lẽ thôi nhưng mà sao đẹp mắt biết bao, dạt dào như sóng triều dưng. Trong điều tự động tình của người sáng tác thực hiện tất cả chúng ta liên tưởng cho tới những thế giới vô “Lặng lẽ SaPa” của Nguyễn Thành Long, người chiến sỹ của Lê Anh Xuân vô “Dáng đứng Việt Nam”:
“Từ kiểu đứng của anh ý thân thuộc đường sân bay Tân Sơn Nhất
Tổ quốc cất cánh lên chén ngát ngày xuân.”
(Lê Anh Xuân)

Lật tiếp những dòng sản phẩm thơ của Thanh Hải, tao lại liên tưởng cho tới những chiến sỹ, những cô nàng thanh niên xung phong tiếp tục miệt trau, lặng lẽ hiến đâng cả tuổi hạc xuân phơi bầy phới tươi tỉnh đẹp mắt cho tới Tổ quốc:
“Em tiếp tục lấy tình thương yêu Tổ quốc thắp lên ngọn lửa
Đánh lạc phía thù oán hứng lấy luồng bom.”
(Lâm Thị Mỹ Dạ)

Trong nhị cuộc kháng chiến vĩ đại bảo đảm Tổ quốc, hiến đâng luôn luôn là khát vọng cháy phỏng ngày tối túc trực vô linh hồn Thanh Hải. Trở về với dòng sản phẩm chảy lịch sử vẻ vang cách đó sáu trăm năm, Nguyễn Trãi tiếp tục xác minh tấm lòng trung hiếu Fe son với khu đất nước:
“Bui với 1 lòng trung lẫn lộn hiếu
Mài chăng khuyết, nhuộm chăng thâm.”
(Thuật hứng XXIV)

Thanh Hải tức thì bên trên chóng dịch vô ĐK nghiêm khắc vẫn xác minh khát vọng hiến đâng hoàn hảo cả cuộc sống cho tới Tổ quốc:
“Dù là tuổi hạc nhị mươi
Dù là lúc tóc bạc.”

Điệp ngữ “dù là” thể hiện tại một chân lý, một độ quý hiếm sinh sống, hiến đâng hoàn hảo đời bản thân. Câu thơ đem dư âm mạnh mẽ và uy lực, khẳng khái như điều nguyện cầu thành ý nhất của Thanh Hải trước khi rời khỏi cút. Lời tâm nguyện ấy thiệt thủy cộng đồng, son Fe vững chắc. Ngay vô tuổi hạc xanh rờn tràn trề mức độ sinh sống hoặc khi tiếp tục về già cả, ngọn lửa hăng hái vẫn ko lúc nào lịm tắt. Thanh Hải chỉ xin xỏ thực hiện một ngày xuân nho nhỏ vô mặt hàng triệu ngày xuân nho nhỏ không giống sẽ được trong cả đời thêm phần cho tới “Tổ quốc cất cánh lên chén ngát mùa xuân” (Lê Anh Xuân)

Khổ thơ cuối tiếp tục kết giục bài bác thơ vô âm điệu nhẹ dịu dịu dàng như giọng hò xứ Huế:
“Mùa xuân tao xin xỏ hát
Câu Nam ai, Nam bình
Nước non ngàn dặm mình
Nước non ngàn dặm tình
Nhịp phách chi phí khu đất Huế.”

Vẫn ngược tim dào dạt yêu thương quê nhà, Thanh Hải lựa chọn khúc hát thân thuộc ngày xuân. Giai điệu êm ả Nam ai, Nam bình, thiết thả hiền đức hòa như thế giới VN. Dù phía trên mảnh đất nền “nước non ngàn dặm” hoặc ở bất đâu cũng đẹp mắt, cũng gắn sát với tình thương con cái người:
“Khi tao ở đơn giản điểm khu đất ở
Khi tao cút khu đất tiếp tục hóa linh hồn.”
(Chế Lan Viên)

Thanh Hải với niềm tin tưởng yêu thương trìu mến quê nhà, thi sĩ rất là khôn khéo khi lựa chọn dòng sản phẩm sông, sắc màu sắc, tiếng động, điệu hát đều gắn chặt với quê nhà và nhượng bộ như thi sĩ mong muốn ôm hoàn hảo toàn bộ hình hình họa ấy trước lúc về cõi vĩnh hằng. bằng phẳng điệp ngữ “nước non ngàn dặm” phối hợp gieo vần vì chưng “bình, bản thân, tình” sẽ khởi tạo dư âm bài bác thơ nhẹ dịu như câu hò xứ Huế cứ ngân lâu năm mãi rời khỏi rồi và lắng đọng lại trong tim tất cả chúng ta những xúc cảm thật tình, ru hồn người gọi bên trên con cái đò xứ Huế dịu dàng trôi nhẹ nhõm bên trên sông Hương rồi khép lại vô ân tận hưởng rộn rã, xao động của “nhịp phách tiền” ăm ắp xao xuyến.

Trang sách tiếp tục khép lại tuy nhiên dư ba của chính nó vẫn còn đấy ứ mãi như khơi khêu trong tim tất cả chúng ta về một tình thương cao đẹp mắt của thế giới. Chính tình thương yêu vạn vật thiên nhiên, khát vọng hiến dâng của Thanh Hải thực hiện xao xuyến lắc động biết bao ngược tim người gọi. Bài thơ cứ nhẹ dịu, ngấm thía đương nhiên cút vô lòng người như 1 bài học kinh nghiệm thâm thúy về lẽ sinh sống đẹp mắt, cơ hội xử sự ăm ắp nhân bản, tấm gương hùng vĩ vô sáng sủa của Thanh Hải thực hiện tao trân trọng, khâm phục và tự động ngẫm cần sinh sống sao cho tới xứng danh với Tổ quốc, Nhân dân.

Xem thêm: Chất nào sau đây là hợp chất hữu cơ? A. HCOONa. B. (NH4)2CO3. C. NaHCO3. D. CaC2. (Miễn phí)



| BÀI VIẾT CỦA Đào Thị Kim Ngân
(Cựu học viên trung học cơ sở Hoàng Hoa Thám, học viên xuất sắc văn trở nên phố)❤️

Tham khảo những bài bác văn khuôn mẫu nâng lên bên trên chuyên nghiệp mục: https://daotaobanhang.edu.vn/van-mau/nang-cao/

Đón coi những nội dung bài viết tiên tiến nhất bên trên fanpage facebook FB Thích Văn Học